Wednesday, December 1, 2010

NHỮNG NGƯỜI LÍNH BIỆT KÍCH














Xa rồi bạn ơi 35 năm ấy,
Bỏ lại sau lưng kiếp sống hào hùng,
Nhiệm vụ nhận xong anh sẽ lên đường,
Lính biệt kích nhảy vào vùng đất địch.
          Những bao gạo sấy, những chai thuốc vắt,
          Địa bàn, kính chiếu, thuốc Basto xanh,
          Trong ba lô còn có thịt chà bông,
          Để sống sót một mình trong rừng núi.
35 năm qua tưởng như còn mới,
Tiếng trực thăng trong rừng ấy còn đây,
Thả anh xuống rừng bằng chiếc thang dây,
Hay tuột dây Stabo để rồi tạm biệt.
           Mai kia anh về hoặc anh sẽ chết,
           Điều đau thương mà cũng rất bình thường,
           Có thể anh lang thang những lối đường mòn,
           Tiếp cận địch và làm nên chiến tích.
Có thể anh  bị địch quân vây bắt,
Giam tù anh và tra tấn từng ngày,
Anh đã thèm một chút nắng, chút mây,
Và nuối tiếc chưa hoàn thành nhiệm vụ
           35 năm qua, một thời trai trẻ,
           Một thời loạn ly, nước mắt quê hương,
           Bỏ khăn tam giác, bỏ những bụi đường,
           Mồ hôi khét những ngày hè cháy nắng. 
Hôm nay gặp lại những người nhảy toán,
Vài ba người, tình chiến hữu còn đây,
Uống với nhau rượu ngọt lẫn đắng cay,
Mừng người sống, thương những người đã chết.
                35 năm qua, chỉ còn là kỷ niệm,
                Tóc xanh xưa nay tóc đã bạc màu,
                 Giây phút gặp nhau sưởi ấm lòng nhau,
                 Đừng quên nhé, hẹn ngày ta gặp lại         






























No comments:

Post a Comment